Truyện ngắn – Tản văn

//Truyện ngắn - Tản văn

Nhà tôi!…

Ngày chưa có con, tôi gọi nhà tôi là mình xưng anh. Ngày có con rồi, tôi gọi nhà tôi là mẹ xưng ba. Mười mấy năm từ ngày yêu rồi thành chồng thành vợ, tôi vẫn giữ thói quen chỉ tâm sự những điều

2022-05-03T18:23:33-05:00

Một bức tranh đẹp nhiều màu sắc

Tập sách này in lại những truyện ngắn được tuyển chọn trong số tác phẩm đã được đăng tải trên báo Tuổi Trẻ Chủ Nhật ba năm 1996, 1997, 1998. Tính đến nay cũng đã gần chục năm rồi. Vậy mà bây giờ đọc lại

2022-04-19T10:16:50-05:00

Chiếc đòn gánh của mẹ

Tôi nhớ như in lúc tôi còn là thằng bé sáu, bảy tuổi, chiều chiều ra đứng trên đầu cầu sông Kênh đón mẹ đi chợ về. Rướn người trên thành cầu sắt thật cao, tôi đưa mắt hướng về phía chợ. Hễ cứ thấy

2022-03-31T01:38:25-05:00

Chú tiểu và 2 viên gạch xấu xí

Ở một miền đất mới, các vị sư phải tự xây dựng lại mọi thứ. Họ mua đất, gạch, dụng cụ và bắt tay vào làm việc. Một chú tiểu được giao xây bức tường với 1.000 viên gạch. Chú rất tập trung vào công

2022-03-29T21:11:24-05:00

Ngồi nhìn má ngủ!

Má không đi lại được, nhiều năm rồi. Thanh xuân tan nhanh như một cơn gió, đường một chiều không khứ hồi, má già má mệt, má mất ngủ suốt. Người mất ngủ lúc nào cũng hay trằn trọc, hay nói nhiều về những câu

2022-03-19T22:09:04-05:00

Tôi làm rể Gia Long

Thực ra, muốn làm rể của trường Gia Long cũng trầy vi, tróc vẩy chứ không phải chơi. Số là, tôi thuộc loại văn dở, chữ xấu, nhưng cũng học đòi lãng mạn. Với tuổi hai mươi, dù chưa có người yêu, mà tim tôi

2022-03-18T01:31:13-05:00

Hồi đó tụi mày ở đâu?

Chiều 26.4.1975, tôi còn giờ thực tập cuối cùng trong phòng lab Đại học Khoa học Sài Gòn. Tan buổi học, Cường, thằng bạn học rủ xem xi nê ở rạp Văn Hoa (*) gần đó. Rạp có máy lạnh làm dịu đi cái nóng

2022-03-04T09:17:44-05:00

Mẹ điên

Hai mươi ba năm trước, có một người con gái trẻ lang thang qua làng tôi, đầu bù tóc rối, gặp ai cũng cười cười, cũng chả ngại ngần ngồi tè trước mặt mọi người. Vì vậy, đàn bà trong làng đi qua cô gái

2022-01-29T18:32:00-05:00

Sài Gòn của tôi – “sáng nắng chiều mưa”

Sài Gòn vẫn rất dễ thương Cái tên dù lạ con đường vẫn quen Tôi hay “viện dẫn” hai câu thơ của mình mỗi khi phải hồi âm một cánh thư xa nào đó, thường là câu hỏi “Sài Gòn bây giờ ra sao?” Thật

2022-01-04T03:07:26-05:00

Đợi

Quyên truy cập vào mạng xã hội, nhìn nick của Phong - chồng Quyên để xem tín hiệu online còn không. Nếu còn, tức là anh chưa rời khỏi chỗ làm. Nếu tín hiệu online với dấu chấm xanh đã tắt, Quyên sẽ tập trung

2021-12-18T10:25:54-05:00

Dì xinh

Thời bấy giờ, tôi khoảng chừng 14 tuổi. Nhưng ở nhà quê nên tôi vẫn có thói quen tắm truồng, nhất là lúc trời mưa… Mẹ tôi mỗi lần nhìn thấy tôi thường rêu rao: trông nó kìa, tổng ngổng tồng ngồng, lớn phổng phao

2021-12-13T13:27:07-05:00